NGUYỆN LỚN THỨ 12

12 Đại Nguyện của Đức Phật Dược Sư
Qua cái thấy của nhà Thiền



NGUYỆN LỚN THỨ 12

Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào nghèo đến nỗi không có áo che thân, bị muỗi mòng cắn đốt, nóng lạnh, ngày đêm khổ bức. Một khi nghe đến danh hiệu của ta chuyên niệm thọ trì thì ta khiến cho được như ý muốn, nào các thứ y phục tốt đẹp, nào tất cả bảo vật trang nghiêm, nào tràng hoa phấn sáp bát ngát mùi thơm và trống nhạc cùng những điệu ca múa, tùy tâm muốn thưởng thức món nào thì được như ý”.

Chúng ta thử nghiệm lại trong cuộc đời mình, mình có bị muỗi mòng đốt không? Muỗi đó là muỗi gì? Muỗi tham, muỗi sân, muỗi si, muỗi tật đố, muỗi ích kỷ… đủ các loại muỗi đốt và hút máu mình. Ví dụ mình khởi niệm tham, niệm sân là mình đang bị muỗi đốt, nếu không khéo có “áo” mặc vào sẽ bị sốt rét. Hoặc khi chúng ta khởi những niệm bất như ý thì ngay trong giờ phút đó mình đang bị “muỗi đốt”. Bởi thương xót chúng sanh nên Đức Phật mới từ cung trời Đâu Suất thị hiện trong cuộc đời này để đem cho chúng ta những chiếc áo thanh tịnh, áo vô sanh, áo Bồ-đề, áo Niết-bàn, áo Pháp thân, áo Phật, áo Tổ, áo giải thoát…, rất nhiều chiếc áo. Nhưng đến một lúc Thế Tôn khuyên chúng ta nên cởi những chiếc áo đó ra thì chúng ta không chịu. Vì vậy khi Thế Tôn chuyển ba thừa, mười hai phần giáo thì hàng Thanh Văn lại chấp vào ba thừa, mười hai phần giáo ấy.

Bài pháp cuối cùng trên hội Linh Sơn, Đức Phật đưa cành hoa sen là muốn chúng ta cởi những chiếc áo đó ra, nhưng chúng ta lại không dám cởi. Tổ Lâm Tế nói: “Có một lúc nào đó, các ông cởi hết tất cả những chiếc áo ra thì các ông ngơ ngác”, chúng ta nghe không hiểu gì hết nhưng ở đây, ý Tổ muốn khai thị chúng ta là vào thời điểm này, ai biết đang cởi những chiếc áo này ra? Do đó, trên lộ trình tu học, tuy rằng cần phải có phương tiện, nhưng đến chỗ rốt ráo rồi thì chúng ta phải buông hết những phương tiện mới hòng đến chỗ bảo sở được.

Quý vị nhớ, bà Võ Tắc Thiên khi vào nhà tắm, lúc cởi hết tất cả các lớp áo thì ngay lúc đó bà ngộ đạo, bà nghĩ rằng xưa nay mình mặc áo cũng giống như mình chấp trước những phiền não khổ đau, kể cả những tri thức học hỏi được cũng chấp trước. Cho nên ngay khi lột hết những lớp áo chấp trước thì lập tức hiện thân ra con người bình dị nhất, tức là trở về bản thể thanh tịnh. Do đó dù là trên hội Linh Sơn hay hội Pháp Hoa, Đức Phật đều chỉ thẳng về Tri kiến Phật.

Và nữa, Đức Phật vì thương xót các chúng sanh nên ban bố nào bảo vật trang nghiêm, nào tràng hoa phấn sáp bát ngát mùi thơm và trống nhạc cùng những điệu ca múa, tùy tâm muốn thưởng thức món nào thì được như ý. Ở đây ngầm ý rất sâu. Nhiều khi quý Phật tử thắc mắc không biết mình tu thiền khi chết sẽ đi về đâu? Hiểu vậy là chưa đúng. Bởi lẽ, khi trở về với Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương cũng có nghĩa là chúng ta đã trở về với tâm thể ban đầu, lúc ấy tùy nguyện mình đến các cõi Phật hay xuống cõi này để hóa độ chúng sanh. Cho nên pháp môn nào rồi cũng đều quy về chỗ nhất tâm, một khi trở về nhất tâm thì đầy đủ diệu lực.

KẾT LUẬN

Qua bài giảng về Mười hai đại nguyện của Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương này, chúng tôi muốn quý Phật tử thấu rõ rằng, Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương ở đây chính là tâm thể thanh tịnh của mỗi con người chúng ta. Một khi trở về tâm thể này rồi thì giữa mình và Đức Phật là một thực tại duy nhất, ngay tại đây và bây giờ.

Tụng rằng:

Đức Phật Dược Sư thật nhiệm mầu

Mười hai đại nguyện cứu hàm linh

Con nguyện từ đây đem chánh pháp

Cứu giúp muôn loài bớt khổ đau.

MỤC LỤC

DẪN NHẬP
GIẢI THÍCH “DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG”
NGUYỆN LỚN THỨ 1
NGUYỆN LỚN THỨ 2
NGUYỆN LỚN THỨ 3
NGUYỆN LỚN THỨ 4
NGUYỆN LỚN THỨ 5
NGUYỆN LỚN THỨ 6
NGUYỆN LỚN THỨ 7
NGUYỆN LỚN THỨ 8
NGUYỆN LỚN THỨ 9
NGUYỆN LỚN THỨ 10
NGUYỆN LỚN THỨ 11
NGUYỆN LỚN THỨ 12